Thu Hà Nội, 23/08/2025,
Đã bao lâu rồi mình chưa cập nhật nội dung của chuỗi bài viết này?
Gần hai năm!
Hai năm là một con số khá bất ngờ với mình, vì trước đây mình thường cập nhật nó hàng năm, dù không có thời điểm cụ thể. 2024 với mình là một năm đầy biến động, đầy đáng nhớ. 2025, thậm chí sẽ còn ấn tượng hơn rất nhiều với mình dù bây giờ mới chỉ đang là đầu mùa thu.
Mình gặp được nhiều người, có những người khiến mình tốt hơn, có những người thoáng qua và không làm thay đổi bản chất của mình, nhưng cũng có những người khiến mình tệ đi một cách trông thấy.
Thật hữu duyên khi mình nghe được câu chuyện về một người anh - một người “thầy” - câu chuyện đã cho mình rất nhiều cảm hứng để thay đổi bản thân, để hướng đến hình mẫu lý tưởng của bản thân, mà lâu nay trên con đường đi tìm hình mẫu đó, mình đã lạc đường lúc nào không hay.
Thành gặp được em, người đã khiến mình bừng tỉnh, khiến mình bước sang chương mới trong cuộc đời, khiến mình trở thành phiên bản tốt hơn và có lẽ là tốt nhất từ trước đến giờ. Với em, mình vẫn như một đứa trẻ đang lớn lên từng ngày, học cách sống sao cho tốt, điều chỉnh hành vi và các mối quan hệ xung quanh, tìm hiểu xem mình thực sự muốn gì, thích gì, điều gì làm mình hạnh phúc một cách lâu dài. Hơn hết, là tư duy học tập để phát triển bản thân không ngừng.
May mắn gặp được em càng giúp mình củng cố thêm quan điểm của bản thân rằng: mình là người may mắn nhất trên đời.
Tròn một năm trước, mình đã nghiệm ra điều này. Đó chính là lời khẳng định về bản thân mình, cũng như hình ảnh mình muốn hướng đến là như nào:
“Không còn nhu cầu khẳng định là mình hấp dẫn với phụ nữ. Bây giờ chỉ có nhu cầu thuyết phục rằng mình là một người đứng đắn, đáng tin cậy”
Nháp: Mình có biết đến Yoga hồi tháng Bảy năm 2024, Yoga cũng liên quan đến thiền
Trồng cây ớt chuông từ tháng Một đến tháng Năm năm nay
Bận hơn, viết ít hơn, lười và không có nhiều động lực để viết. Đơn giản là mình còn đang bận vui, bận hứng thú với những thứ khác bên ngoài mà bỏ mặc chính bản thân của mình.
Mình cảm thấy giằng xé giữa việc yêu bản thân (nghĩ cho bản thân mình trước) và việc yêu những người xung quanh (nghĩ cho họ trước).
Chật vật và đau khổ trong mấy tháng qua. Các trụ cột trong cuộc sống: partner, công việc, gia đình, bạn bè… Vẫn đang cố gắng tìm cách để cân bằng cuộc sống, cảm xúc, tinh thần, tinh tấn trên con đường khai minh.
Thời điểm nào là tốt để nói về những chuyện xấu? Mình nghĩ rằng thời điểm tốt nhất để nghĩ về những chuyện xấu chính là bây giờ - 22g11p thứ Sáu ngày 18/08/2023 - mình đang viết những dòng này trên chiếc laptop Dell cài Hackintosh của mình, ngồi một mình trong phòng riêng với điều hoà 28ºC và ánh đèn LED sáng vàng.
Sự hưng phấn với việc học Java lúc cuối buổi chiều, với Upwork nơi mà công ty mình đang xây dựng một đội để khai phá những cơ hội trên này, đến khi vừa rửa bát vừa xem khoá học Computer Science ‘CS50’ của Harvard dài những 24 tiếng mà hoàn toàn miễn phí trên Youtube, mình quyết định gạt đi những sự hưng phấn “không thường xuyên” này để thực hiện việc viết ’lời nhắn gửi’ mà lâu nay mình không thường xuyên làm.
Việc đọc lại file word như khiến mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc, một thứ cảm giác biết ơn mà mình tin rằng hiếm người có may mắn được trải qua. Với triết lý vô thường của nhà Phật, được thầy Ngô Quốc Dũng đáng kính khéo léo truyền tải qua những tiết học Kinh tế Phát triển đầu năm 2019.
Và với những câu chuyện tình cảm xung quanh mình.
Thời tiết Hà Nội những ngày cuối hè cực kỳ khó chịu, như hôm nay với trời nhiều mây, có nắng và độ ẩm cao nên dù có ngồi không thì cơ thể cũng ướt mồ hôi rồi.
Mình đã chăm lại cái bể thuỷ sinh (bể cá tròn nhỏ với thể tích khoảng 6 lít mình để trên văn phòng), cọ rửa sạch và thả lại rong đuôi chồn mình ngắt từ ang cá ở nhà. Năm, sáu con ốc nhỏ khá thích thú khi bò trên những cây rong sẽ gắn bó với chúng trong thời gian dài sắp tới. Mình vẫn định thả thêm cái cây thuỷ sinh (mà đến giờ mình vẫn chưa biết tên) - để nó nổi và vươn lên cao khỏi mặt nước – nhưng sáng nay mình không mang đi (vì quên và vì thời tiết nóng bức khó chịu), cùng với bèo tấm (mình vừa nhớ ra). Và tất nhiên là mình sẽ không thả cá nữa, vì nếu thả cá vào thì mình sẽ phải chịu trách nhiệm cho sự sống của chúng – vô tình tạo ra điểm yếu cho bản thân mình.
Hãy chuyển sang chủ đề công việc một chút. Mình đang có những ngày làm việc khá hiệu quả với công việc mà mình yêu thích (nếu chưa muốn nói là đam mê) – ngành IT. Cuối buổi chiều không có kế hoạch cụ thể, mình quyết định lên Udemy để tìm khoá học code Java. Dù với tầm-hiểu-biết-hạn-hẹp-20-phút về Java của mình, việc in ra màn hình dòng chữ “Hello, World!” kinh điển trong giới IT với syntax và độ phức tạp ‘có phần vô địch’ của Java thì mình vẫn rất hào hứng để tiếp tục học thêm:
| |
Sáng sớm cuối tuần, 06g08p thứ Bảy ngày 19/08/2023, mình tiếp tục ngồi viết. Dự định dậy sớm chạy bộ của mình đã gần như phá sản bởi vì ngoài trời đang sấm ầm ù và đã có vài hạt mưa rơi. Kỳ thực thì mình đã biết khả năng có mưa là rất cao, nhưng mình vẫn muốn đi chạy vì mình đã hụt khá nhiều km luyện tập để chuẩn bị cho giải Marathon đầu tháng 10, hơn là ngồi viết những dòng giống-như-kiểu-journaling-này.
Hẹn báo thức 5g30p nhưng mình đã dậy từ đúng 5g, trong trạng thái khoẻ khoắn sau một giấc ngủ dài hơn 5 tiếng - theo Garmin đo được – và lãng phí khoảng 30p để đi ra khỏi phòng xem mây trời như nào, làm vệ sinh cá nhân và quyết định không đi chạy nữa. Lan man như vậy đủ rồi.
Viết được một lúc thì mình nhận ra rằng mình đang viết theo hướng journaling với sự tươi vui và phóng khoáng, khá là khác so với cách viết của mình trước giờ. Cũng tốt thôi, haha :D Duy chỉ có điều là việc viết thực sự tốn nhiều thời gian, nhưng rất đáng giá nhé. Vì vậy theo quan điểm cá nhân thì mình khuyên mọi người nên tập viết nếu có thể, bất kể làm ngành nghề công việc gì thì cũng nên viết.
Trước đây, khi nhận được những lời góp ý, nhận xét từ các bạn rằng mình suy nghĩ quá nhiều (overthinking) thì mình có xu hướng bác bỏ điều này. Cuộc sống tiếp diễn, những câu chuyện đến với mình, khiến mình phải trải qua những giai đoạn cực kỳ mệt nhọc, đầu óc quay cuồng vì suy nghĩ quá nhiều. Để rồi cho đến một ngày, mình đã nhận ra và tự thừa nhận rằng: mình bị overthinking.
Với mình thì việc tưởng tượng đến các viễn cảnh tồi tệ, tuy có tốn rất nhiều năng lượng, nhưng lại giúp mình chuẩn bị trước tâm thế để nếu có phải đối diện với hoàn cảnh đó thì sẽ không quá xúc động hay bất ngờ. Điều này khiến mình trở thành một người luôn có cảm xúc khá trung dung, bình thản - như hiện tại.
Việc thường xuyên quan sát cảm xúc, suy nghĩ của mình giúp mình tiến bộ hơn từng ngày trong việc đối diện với chính bản thân mình - hành động có lẽ là khó khăn nhất mà bất kỳ ai cũng không muốn trải qua.
Mình cũng thừa nhận rằng: trầm cảm chọn mình. Mình không nhớ chính xác mình nghe được ở đâu đó rằng: những người bị trầm cảm, không phải họ chọn trầm cảm, mà là trầm cảm chọn họ.
Những suy nghĩ về trầm cảm đâu đó vẫn lởn vởn, loanh quanh trong đầu mình, dù mình đang sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất từ trước đến giờ. Nhưng mình vẫn ổn, vì khi mình thừa nhận được như vậy, thì trầm cảm không còn là nỗi lo đối với mình. Nó đến bất chợt thì mình sẽ nhanh chóng gạt đi, từ chối nó không chút mảy may.
Tất cả những gì mình có được đến giờ đều là do may mắn!
Cảm ơn bố vì đã cho con sự khéo léo, sáng tạo trong công việc. Cảm ơn mẹ vì những đức tính tốt con có được trong cuộc sống. Con xin cảm ơn cả nhà!
Và cảm ơn những người bạn của mình.
Cập nhật ngày 14/04/2022 – (Tươi sáng hơn rất nhiều, hạnh phúc hơn rất nhiều…)
Mình bị Covid từ 16/12/2021, khá sớm. Mình không sợ nhưng ái ngại vì tất cả hàng xóm, nội ngoại thân quen của mình đều chưa ai mắc.
Kể cả hơn 500 bạn bè Facebook thì mình chỉ biết đúng một người đã từng là F0. Sốt nhẹ, đau người, ăn cơm chẳng thấy mùi vị gì, đau họng đến mức nuốt nước bọt cũng phải gồng cổ.
Ở nhà được hai hôm thì mình đi cách ly. Ngồi trên xe cứu thương, nhìn tin nhắn của mẹ “Con trai mẹ cố gắng lên con nhé”, mình không cầm được nước mắt.
Tự nhủ “Cố gắng ăn uống đầy đủ để nhanh về nhà với bố mẹ”, chưa bao giờ mình khao khát sống mạnh mẽ như vậy.
Để biết rằng bố mẹ thương mình còn nhiều hơn chính bản thân mình.
Làm chủ được bản thân hơn, mình đã quan sát cuộc sống với ánh mắt tươi sáng hơn nhiều. Để nhìn lại thì suốt những năm tháng cấp ba cho đến bây giờ là quãng thời gian mình cởi mở hơn với bản thân mình.
Dự án cá nhân đang triển khai, hướng đi công việc cũng rõ ràng hơn. Lưu tinh đang giúp mình đi những bước tuy chậm nhưng lại cực kỳ quan trọng, bước từng bước mà.
24/7/2021
Thân gửi,
Mình đã trì hoãn rất lâu để bắt đầu viết di chúc khi mà tuổi của mình mới chỉ sắp 22. Mình làm việc này không phải với mục đích di sản mà chỉ đơn giản là để gửi lại lời nhắn cho gia đình, cho bạn bè, cho người thân của mình. Mình không chắc trong lòng mọi người mình quan trọng thế nào, nhưng nếu đang đọc những dòng này thì xin mọi người cảm thấy nhẹ nhàng và cũng không tiếc nuối cho mình.
Tháng 9 này là mình tròn 22 tuổi, hầu như những ngày sinh nhật mình đều mưa. Mình không thích nắng, vì da tay mình có chút vấn đề, rất nhạy cảm với ánh sáng mặt trời, nên mình thích những ngày thong thả trời mây. Sinh nhật có lẽ là ngày đặc biệt nhất với mỗi người, nhưng với mình, nó là những ngày đầu thu khi vừa kết thúc mùa hè oi ả. Những ngày hè mình thường rảnh hơn, mà rảnh rỗi thì sinh nông nổi, sinh tầm thường. Mình cứ suy nghĩ hay miên man những thứ ở đâu đâu mà chẳng tập trung vào bản thân, là tập trung vào sự nghiệp hay đơn giản hơn là việc học, việc làm của mình. Chính cái việc ham chơi đã đẩy bản thân mình vào cái tình thế không những căng thẳng mà còn chán chường. Mình còn nhớ như in mùa thu năm trước, khi mình nghe bài Time của Hans Zimmer, mình đã khóc khi nghĩ đến bản thân mình. Thất vọng và thiếu trân trọng.
Xa hơn là mùa thu năm 2018/19 gì đó, đôi mắt vô hồn nhìn vào trong gương, nhận ra rằng có lẽ mình đang rơi vào trầm cảm, một nỗi lạc lõng và sự vô cảm với cuộc sống xung quanh. Nhưng sau tất cả những khoảnh khắc yếu đuối ấy, mình mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn và mình luôn thấy may mắn rằng mình đã có những trải nghiệm đáng giá.
Chưa có gì trong tay, tài sản lớn nhất mình đang có chính là gia đình. Mình may mắn khi được sống trong tình yêu thương của bố mẹ, của người thân và của bạn bè. Mình vẫn luôn biết ơn cuộc sống như vậy, trân trọng nhưng cũng phung phí. Mình luôn chịu trách nhiệm cho mọi hành vi của bản thân cũng như những vấn đề có liên quan đến mình. Đó là cách mình không nuối tiếc điều gì.
Cảm ơn vì tất cả!
Link backup: https://thanhnhieuchu.netlify.app/
587*** 69325*** 732*** 732*** 786*** 786******37